Áo Xanh và… Canh Bún mlefood, August 14, 2025 Áo xanh của một thời tuổi trẻ, và món ăn gợi nhớ người xưa. Bước qua cánh cổng nhỏ, cô bé hít một hơi thật sâu. Một mùi thơm nhè nhẹ bảng lảng đâu đây. Những cây sứ trắng trầm mặc thả hoa rơi lác đác trên ghế đá ẩn mình trong bóng mát. Cá kiểng bơi lội tung tăng trong hồ nước dọc hành lang dài mát rượi. Cô bé dừng lại, tựa người vào lan can, mở to mắt ngắm nhìn khu vườn xanh tươi phía trước. Thư viện Khoa học Tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh đây rồi, khung trời mơ ước ngày cô còn học trung học. Nay là sinh viên năm nhất, cô bé tự tin ôm sách vở bước lên bậc cầu thang rộng lớn vào Phòng Đọc. Phòng Đọc có trần cao thênh thang và rộng hơn cả giảng đường chính chứa vài trăm sinh viên của trường cô. Những khung cửa kính cao vút cho ánh sáng mặt trời chiếu vào sáng trưng mà không chói mắt nhờ các bức lam màu trắng bên ngoài. Bàn ghế gỗ nâu non xếp thành dãy dài, một đầu phòng là quầy thủ thư. Mọi người đều đi nhẹ nói khẽ, chỉ có tiếng quạt máy quay vù vù. Thư viện Khoa học Tổng hợp Tp HCM @ Thư Viện Blog Cô bé tìm một ghế trống, ngồi xuống bắt đầu học. Xong một phần, cô lơ đãng nhìn quanh. Mọi người đều chăm chú đọc sách hoặc ghi chép. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng giấy va vào nhau sột soạt tạo nên không khí thân quen của thư viện. Vài anh chị thì thầm với nhau, có người thì đang “bút chiến” qua lại. Cô thấy vui vui, chợt nhớ mấy câu thơ từng đọc: “Sài Gòn ngồi thư viện rất nghiêm Tờ hoa trong sách cũng nằm im Đầu thư và cuối cùng trang giấy Những chữ y dài trông rất ngoan…” (Nguyên Sa, “Tám Phố Sài Gòn”) Cô mỉm cười, quay lại với bài học. Khi cô ngẩng lên lần nữa, Phòng Đọc đã vắng người. Gần tới giờ nghỉ rồi. Chợt một bóng áo xanh đập vào mắt cô. Màu xanh da trời nhạt như bầu trời lúc năm giờ chiều, với những sọc trắng mảnh và nhạt như mây. “Vải đẹp quá, mà áo sơ mi may kiểu rộng cũng đẹp,” cô nghĩ. Người đó ngồi quay lưng lại phía cô, nên cô không thấy mặt. Đến giờ về, người đó đứng lên cầm sách bước ra cửa. Khá cao, chân dài, quần tây đen, sơ mi ủi phẳng phiu. Cô nhủ thầm, “Công tử bột!” Sáng hôm sau, cô đến thư viện hơi trễ nên tìm mãi mới kiếm được ghế trống. Vừa ngồi xuống, cô đã thấy bóng áo xanh ngồi dãy đối diện, lần này quay mặt về phía cô. Người đó đang chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng dừng lại ghi chép. Tóc dày, mái trước phủ nghiêng vầng trán rộng. Mũi cao thẳng, mặt trắng trẻo, ngón tay thon dài. Cô thu lại ánh mắt, lắc lắc đầu như muốn vẩy những gì nhìn thấy ra khỏi đầu. Tập trung vào sách vở, nhưng đôi khi mắt cô lại tình cờ nhìn về hướng đó. “Công tử bột cũng siêng học dữ ha.” Chiều xuống. Cô dọn sách vở chuẩn bị xuống phòng Tạp chí thì thấy “công tử bột” đứng dậy. Người đó đi trước, cô đi sau, lại cùng rẽ vô phòng Tạp chí ở tầng trệt. Phòng Tạp chí nhỏ hơn phòng Đọc, và có rất nhiều kệ bày sách báo tạp chí đủ loại. Chỉ còn hai ghế trống đối diện nhau. Tim cô chợt đập thình thịch. Núp sau cuốn tạp chí Kinh tế trước mặt, cô lén liếc nhìn bìa tạp chí người đó đang đọc. National Geographic à, giỏi tiếng Anh vậy sao? Cô thở dài, nghĩ tới vốn tiếng Anh sáu năm trung học của mình là con số không. Cô phải gắng thôi! Phòng Đọc, Thư viện Khoa học Tổng hợp Tp HCM @ baotreonline Học kỳ đầu năm nhất qua đi, cô có thêm cô bạn thân cùng lớp. Hai đứa đi với nhau thành con số 10: cô cao và ốm, bạn cô thấp và tròn trĩnh. Cô nhút nhát và nghiêm túc, bạn cô dạn dĩ và hài hước, nhưng cả hai rất hợp nhau. Cô lập tức rủ bạn đi thư viện, dù cô ấy không mê thư viện lắm. Hôm đầu tiên, sau một hồi quan sát, bạn cô đẩy cho cô mẩu giấy: “Anh chàng áo xanh ngồi góc trái á, mi thấy đẹp trai không?” Cô lườm: “Lo học đi!”.“Có quen không?” “Không quen!” Bạn cô cười cười. “Nãy giờ thấy mi nhìn người ta mấy lần rồi nhen.” Cô đỏ mặt, “Hồi nào?” “Muốn làm quen không?” “Thôi, ngại lắm.” “Để ta thiết kế cho.” Đến trưa đi ăn cơm, nhỏ tra hỏi ngọn ngành xong liền trầm ngâm: “Mi nghĩ anh chàng đó nhớ mặt mi không?” “Không biết nữa.” “Nhìn mi cũng đặc biệt lắm, ốm, cao nhòng, đeo kính cận. Chắc hắn nhớ á.” “Nhớ thì sao?” Nhỏ bạn nháy mắt, “Thì ta mới lập mưu được chớ sao. Yên tâm, ta là chuyên gia mai mốt từ hồi cấp hai.” Chiều nhỏ bạn dặn cô lên Thư viện trễ. Nhỏ sẽ kiếm cớ gởi người đó mẩu giấy báo tin nhỏ về trước có việc gấp cho cô. Cô ngồi cách người đó hai dãy như thường lệ, thỉnh thoảng nhìn ra cửa như đang ngóng ai mà tim đập thình thịch. Thậm chí cô không dám nhìn người đó. Nên khi nghe câu “Xin lỗi bạn”, cô giật bắn mình. Người đó nhẹ nhàng để mảnh giấy lên bàn, “Bạn của bạn nhờ chuyển giùm.” Cô lí nhí, “Cám ơn bạn”, tay khẽ run khi chạm vào góc giấy. Ánh mắt người đó lướt qua, thoáng một nụ cười ấm áp, làm tim cô lỡ một nhịp. Áo xanh… I Hữu Thông @ unsplash Cô nhìn trang sách mà không đọc được gì, lòng rối tung như vừa trải qua cơn gió mạnh. Những lời “vẽ đường cho hươu chạy” của nhỏ bạn đều bay sạch. Cô vừa thầm tiếc, vừa sợ sẽ bị nhỏ bạn la một trận vì không biết nắm lấy cơ hội. Đã mấy phút trôi qua mà tay cô cầm mảnh giấy vẫn còn run. Có lần cô lén nhìn người đó, thấy áo xanh vẫn chăm chú đọc sách, cô vừa thở phào là người ta chắc không nghi ngờ gì, vừa buồn buồn một chút mà chính cô cũng không hiểu lý do. Tình cờ làm sao, chiều đó cô vừa dắt xe đạp ra cổng thì người đó cũng vừa bước ra. Không biết dũng cảm ở đâu ra mà cô chợt thốt “Chào bạn.” Người đó nhìn cô cười và gật đầu. “Bạn…ờ… về đường này hả?” “Đúng rồi.” Cô dắt xe đi song song với người đó. Con đường vắng vẻ, rợp bóng cây râm mát. “Bạn học trường nào?” “Mình học Bách khoa. Còn bạn?” “Mình học Kinh tế.” Người đó nói giọng Bắc với tông trầm ấm. Cả hai cùng im lặng một quãng. Rồi người đó dừng lại, “Mình phải rẽ ở đây.” “A, chào bạn.” “Chào bạn nhé.” Nhỏ bạn la cô quá trời sau khi biết “kết quả”. Từ hôm ấy, khi cô và người đó chạm mặt sẽ cùng mỉm cười, rồi ai đi đường nấy. Cô không đủ tự tin để nói chuyện với người đó lần nữa, dù nhỏ bạn đôi lần thúc giục. Cô chưa hề biết tên người đó, và chắc người đó cũng không biết tên cô. Nhưng bóng áo xanh đó, mỗi lần vô Thư viện cô đều vô thức tìm kiếm. Nếu nhìn thấy sẽ vui trong lòng, nếu không thấy lòng tự nhiên trống vắng. Hết năm nhất, cô đi dạy thêm nên không còn thời gian tới thư viện nữa. Gần nhà cô có hàng canh bún Bắc. Đôi khi, thay cho bánh mì, cô ra đó ăn canh bún. Ít riêu cua đậm đà, đậu hũ chiên mềm béo, rau muống trụng cắt khúc, vài ba miếng huyết nhỏ, cà chua đỏ ong. Sợi bún to, ngấm màu điều vàng tươi. Thêm chút chanh và ớt bằm. Một tí mắm tôm. Canh bún bình dân chỉ có vậy thôi. Lần đầu tiên cô ăn món Bắc, thoạt đầu hơi lạ, nhưng quen rồi thì thấy ngon. Mà sao mỗi lần ăn, cô lại nhớ một bóng áo xanh và một nụ cười? Canh bún I KT Food Stories, “Canh bún”, YouTube Có lần cô bạn ghẹo cô, hỏi “áo xưa” đâu rồi, đã “nhàu” chưa? Cô cười không trả lời. Chợt nhớ một buổi chiều đầy gió, cô đứng trông theo một người đi xa dần, áo xanh lộng gió chiều. Một câu hát vang lên trong tim: “Ôi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều, như từng cơn nước rộng, xóa một ngày đìu hiu.” (Trịnh Công Sơn, “Tình nhớ”) Rất lâu về sau này, đôi khi cô tự hỏi nếu ngày ấy cô tự tin hơn một chút, liệu câu chuyện giữa hai người có dài hơn không. Chẳng ai trả lời cho cô câu hỏi ấy, người trả lời được có lẽ chỉ… ông trời. Nên cô làm thơ: một người lỡ mất… một người, nào ai biết… chỉ ông trời… mím chi. mlefood – Minh Lê Facebook: https://www.facebook.com/leminhnt.le Home Tiếng Việt Việt Nam V: Văn hóa
English Homely Salted Fiddler Crab Paste November 8, 2024 Do the villagers still cherish salted fiddler crab paste? Read More
English Best Viet Rice & Poetry November 10, 2023January 5, 2024 What if I told you the secret of Vietnam’s delicious cooked rice lies in the best Viet rice and… a poem? Read More
Home Mỹ Vị Cộ Bánh Tết Huế January 26, 2024 Cộ bánh Tết, một trong những viên ngọc Huế, vừa thơm ngon vừa đặc sắc. Read More