Cà Phê Muối mlefood, December 19, 2025 Một cà phê muối. Một trà. Và những điều chưa nói. Anh đến sớm mười phút. Ngồi ở bàn sát cửa kính để cô dễ thấy. Mưa rơi lất phất. Khi cô bước vào, anh đứng dậy, rồi ngồi xuống ngay, hơi lúng túng. Họ gọi đồ uống. Cô gọi cà phê muối, anh gọi trà. Cô ngửi mùi trà của anh, vẫn trà lài như năm năm trước. Họ nhìn vào mắt nhau, mỉm cười, rồi nhìn tách người kia. “Anh vẫn thích trà?” “Ừm. Còn em đổi rồi? Hồi trước chỉ cà phê sữa?” “Giờ em thích cà phê muối. Muối làm cà phê bớt đắng.” Anh nhìn cô đăm đăm. Cô vẫn quen ý ở ngoài lời. “Anh vẫn yêu trà, vì một câu thơ.” “Ngày qua như một tách trà, Có anh hương vị đậm đà khó quên.” “Anh vẫn giữ tin nhắn ấy.” “Câu đó em chôm trên mạng.” “Anh biết.” Cả hai bật cười. “Em thì nhớ câu này: “một cọng nắng, một nhành mưa, đủ cho tôi nhớ cả mùa yêu thương.” Lâm ly hơn câu của em nha.” “Cũng từ mạng mà. Giống nhau thôi.” Hai người nhìn nhau, nụ cười ẩn trong mắt. “Mình có khác nhau nhen. Anh thích kinh doanh, em chỉ thích làm công ăn lương. Anh xém nữa thì giận.” “Trêu em thôi chứ có giận thật đâu. Em luôn hiểu anh, anh biết.” Mưa rơi nhẹ và đều. Họ nhìn ra đường vắng, tay ôm tách như muốn giữ hơi ấm. Bàn nhỏ, tay họ rất gần nhau. Anh xoay tách trà. Nhẫn trên ngón áp út lành lạnh. Cô rụt tay lại, như vừa chạm phải hơi nóng. Anh lặng lẽ để tay xuống dưới bàn. Cà phê muối I Nathan Jennings @ Unsplash Cô nhìn ra ngoài. Mưa vẫn rơi. “Anh biết bài Dạ khúc không? Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy…” Anh nhìn cô rất lâu. Cô nhìn cà phê trong tách. “Anh xin lỗi.” “Anh có lỗi gì đâu. Mình có duyên…” Cô dừng câu, khuấy tách cà phê. Từng lớp bọt nhỏ loang ra, tan dần. Họ ngước lên, bắt gặp ánh mắt nhau. Cô hát nho nhỏ một giai điệu. Anh lắng nghe chăm chú. “Bình yên?” “Anh vẫn nhớ?” “Anh thấy em đăng hôm đó.” Anh xoay nhẹ tách trà. “Anh vừa vui vừa buồn…” Cô nhìn anh dịu dàng. Anh thở ra thật nhẹ. Mưa ngừng hẳn. Anh và cô cùng nhìn ra ngoài, rồi nhìn đồng hồ trên tay. Anh nói khẽ, ấm và rõ. “Em nghe nhé.” “Ta như cây bách buồn sau núi. Một mình ngấm gió, một mình say. Người là một bóng chim khuê tú. Rũ cả miền trời sau cánh bay.” Cô lặng đi một chút. “Thơ hay.” Cô ngẩng nhìn anh. “Tự nguyện ở lại, nhưng cô độc.” “Đúng, còn sếu khuê tú mong manh, nhưng bay rất xa.” “Và người ở lại… chỉ còn một khoảng trời sao?” Anh gật đầu. Cô nhìn ra cửa sổ, mắt hơi ướt. Nắng lên, chiếu qua những giọt nước long lanh còn đọng trên kính. Cô đứng dậy trước. “Em về đây.” Anh vẫn ngồi. “Ừm.” Cô bước vài bước, chợt quay lại. “Mình…” Anh ngước lên. “Không có gì.” Cô đi ra cửa. Anh nhìn theo bóng cô xa dần. Mùa mưa mà cô không mang dù, cũng không thấy áo mưa. Anh quay lại gọi phục vụ: “Cho tôi một cà phê muối.” – Đoạn thơ trích từ Nguyễn Thiên Ngân. – Hai ca khúc được nhắc đến trong truyện: “Dạ khúc”, nhạc sĩ Quốc Bảo, ca sĩ Phạm Hoài Nam: https://www.youtube.com/watch?v=oJrr0G1Nv8I&t=1s “Bình yên”, nhạc sĩ Quốc Bảo, ca sĩ Trần Thu Hà và Trần Tiến: https://www.youtube.com/watch?v=c0LsLaEYf78 mlefood – Minh Lê Facebook: https://www.facebook.com/leminhnt.le Home Tiếng Việt Việt Nam V: Văn hóa
Home Nhật: Món May Mắn cho Năm Mới December 29, 2023 Ba món ăn may mắn không thể thiếu trong Lễ Năm Mới ở Nhật là gì? Read More
English Grilled Rice Cakes’ Kingdom November 29, 2024November 29, 2024 Where is the “kingdom” of grilled rice cakes? Read More
English How Kiyomizu-dera made me feel loved February 23, 2024 About the love magic at Kiyomizu-dera… Read More